skip to Main Content
Menu

❌Cái bẫy của sự ỔN ĐỊNH

Năm 10 tuổi:
Bố mẹ dặn dò bạn phải HỌC GIỎI, để sau này có được một công việc ỔN ĐỊNH, rồi còn kiếm tiền nuôi thân.

Năm 14 tuổi:
Bố mẹ tiếp tục dặn bạn phải CỐ HỌC THẬT GIỎI, để thi được vào một trường CẤP 3 tốt, rồi còn thi ĐẠI HỌC nữa.

Năm 18 tuổi:
Bạn thi đỗ vào một trường ĐẠI HỌC, đúng như tâm nguyện của bố mẹ. Với một chuyên ngành cũng khá hot mà bạn nghĩ là xã hội sẽ cần.

Năm 22 tuổi:
Bạn TỐT NGHIỆP đại học, nhưng chuyên ngành của bạn lại không dễ tìm việc như bạn nghĩ. Mấy năm đầu bạn phải chạy shipper, rồi Grab, Be,… đủ thứ nghề để kiếm sống.

Năm 26 tuổi:
Bạn tìm được một CÔNG VIỆC, tiền lương không nhiều, nhưng cũng tạm ỔN ĐỊNH. Bạn thường xuyên phải làm muộn đến tận khuya để hoàn thành xong công việc của mình.

Năm 30 tuổi:
Bạn KẾT HÔN, cô ấy do một người quen giới thiệu cho bố mẹ bạn. Bạn chưa muốn cưới do lương còn chưa đủ nuôi thân, nhưng rồi để chiều lòng bố mẹ, bạn gật đầu đồng ý.

Năm 34 tuổi:
Sức khỏe của bạn ngày càng yếu đi, công việc thì ngày một nhiều hơn, lời hứa thăng tiến lại tiếp tục được lùi vô thời hạn. Cô vợ rỉ tai bạn: “Con trai mình tháng sau lên mẫu giáo lớn, song ngữ 7 triệu/tháng”. Bạn nhíu mày, cô ấy to tiếng: “Anh đã như vậy, anh muốn con cũng như anh sao ?” Bạn lặng đi, rút điện thoại chuyển khoản cho vợ thêm 3 triệu, tiền ấy bạn tính sẽ tự thưởng cho mình một bộ Vest mới, vì mới được tăng thêm 10% lương sau 3 năm cống hiến hết mình.

Năm 38 tuổi:
Thằng bé vào lớp 1, cô chủ nhiệm nói: “Năm đầu tiên rất QUAN TRỌNG ! Phụ đạo một tháng khoảng 3 triệu”. Bạn lặng đi, đang tính đi học một khóa đầu tư để thoát nghèo, nhưng thôi, thấy người ta bảo đầu tư cho con cái là khoản đầu tư mang lại lợi nhuận tốt nhất.

Năm 42 tuổi:
Thế rồi nó cũng sắp lên được cấp hai, thầy chủ nhiệm nói: “Năm ĐẦU TIÊN rất quan trọng”, bạn cười: “Vâng, em đang tính cho cháu đi học thêm”. Dự định năm nay mua một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ, nhưng chắc thôi, lo cho con ăn học trước đã rồi tính sau.

Năm 46 tuổi:
Một ngày, khi vừa đi học về, thằng bé chạy đến ôm bạn và nói: “Ba, con muốn học Piano. Ba mua cho con một chiếc đàn nha”. Câu “Ba làm gì có tiền” những năm tháng gần đây, bạn đã nói quá nhiều, nhưng lần này không hiểu sao KHÔNG NÓI NÊN LỜI.

Năm 50 tuổi:
Con trai thi được vào một trường ĐẠI HỌC cũng không tồi lắm, chắc có lẽ cũng tốt hơn trường bạn ngày xưa. Như vậy là tốt rồi, lại đúng chuyên ngành của bố. Chắc giờ cũng dễ tìm việc, nhưng mà học phí sao lại cao vậy nhỉ ? Không biết còn phải đầu tư cho nó học đến bao giờ.

Năm 54 tuổi:
Hôm nay con trai bạn TỐT NGHIỆP đại học. Bạn lấy hết cam đảm, xin cấp trên kém hơn bạn 15 tuổi cho phép được nghỉ buổi sáng để tới trường dự lễ tốt nghiệp của con. Rồi còn đi mua cho nó cái XE MÁY nữa. ĐÃ HỨA mấy năm nay rồi, mà ngày nào nó cũng hỏi.

Năm 58 tuổi:
Bạn đi làm về sau một chầu nhậu say khướt với Sếp. Chỉ thẳng mặt thằng con: “Mày suốt ngày lông bông, chọn cái nghề tử tế mà làm, dẹp mẹ ba cái thứ ĐAM MÊ VỚ VẨN đi”. Ấy thế thôi mà lại thành cãi lộn, chỉ nhớ mang máng câu cuối nó nói: “Con không muốn sống CUỘC ĐỜI NHƯ BA”. Bạn phát hiện ra mình đã già, không đủ lý lẽ để nói lại nó, chỉ biết hét lên: “Tao là thằng bố của mày đấy !” Ấy thế mà nó cũng bỏ nhà đi mấy ngày.

Năm 62 tuổi:
Bạn nghe nói nhà nước chính thức cho tăng tuổi hưu của nam lên 65. Tin vui nhất trong cuộc đời, vậy là được NGỒI KHÔNG hưởng lương thêm 3 năm nữa. Thằng con cũng nói đến chuyện kết hôn. Vậy là lại phải chạy vạy lo cho nó cái đám cưới, để được như CON NHÀ NGƯỜI TA.

Năm 66 tuổi:
Vậy là bạn đã NGHỈ HƯU được gần một năm. Bạn một mình nhâm nhi chén rượu cùng mấy cái chân gà luộc. Sống bằng đồng lương hưu quả không dễ dàng. Sau từng đó năm đi làm, thu nhập cũng có tăng, mà sao kiếm được đồng nào, là hết đồng đó. Hơn 40 năm làm việc cật lực, chỉ để dành tiết kiệm được có vài chục triệu. Không hiểu sao nước mắt bất chợt ứa ra, chắc là do rượu cay quá, chứ gần THẤT THẬP CỔ LAI HY rồi, ai lại khóc như đứa trẻ vậy.

Năm 70 tuổi:
Cả nhà làm lễ MỪNG THỌ cho bạn. Thằng con tặng bạn một chuyến du lịch Phú Quốc, vì cả cuộc đời vất vả, CHƯA CÓ DỊP đi nhiều. Nửa kia bên bạn cũng đã 40 năm cuộc đời, cãi vã, bất đồng cũng nhiều, mà có vẻ như cũng lâu rồi chưa được đi đâu. Lần này có lẽ cũng là cơ hội để cả hai HÂM NÓNG tình cảm. Chuẩn bị cả tháng trời, khi chỉ còn vài ngày nữa là lên đường, thì hỡi ôi, Covid khiến hãng bay hủy chuyến vô thời hạn.

Năm 74 tuổi:
Năm Covid thứ 4, thế giới hiện giờ chỉ còn một nửa. Covid thực sự đã mang đến một KẾT QUẢ VÔ CÙNG TỒI TỆ mà năm đó loài người không bao giờ có thể mường tượng ra. Mọi người gọi nó là cái búng tay của Thanos. Giờ mọi thứ đã trở nên bình thường, thiên nhiên đã dần phục hồi trở lại, không khí đã trở nên trong lành hơn rất nhiều, biển đã xanh lại như xưa. Bạn quyết định sẽ cùng người vợ đã gắn bó và hy sinh cả cuộc đời cho gia đình, sẽ đi chơi một chuyến. Thế nhưng cây gậy trong tay chỉ có thể giúp bạn đi từ trong nhà ra đầu ngõ mua thuốc rồi quay về.

Năm 78 tuổi:
Bạn nằm trên giường bệnh, tỉnh lại sau cơn mê, xung quanh là người thân bạn bè, đồng nghiệp, vợ và con bạn bắt đầu khóc. Bạn nhận ra bạn đang ở rất gần NGƯỠNG CỬA TỬ THẦN. Bạn muốn để lại chút tài sản cho con cháu, nhưng chợt nhớ ra, mình cũng đã bán sạch để chữa bệnh mấy năm qua.

Đột nhiên bạn tự hỏi: “Mình thực sự đã CHẾT từ khi nào”. Bạn nhớ lại khoảnh khắc Khi bạn nhận tấm bằng TỐT NGHIỆP đại học. Rồi bạn tự hỏi: “Mình có thực sự đã một lần nào đó DÁM SỐNG cho BẢN THÂN mình. Thích một BỘ ĐỒ ko dám mua, thích một cái ĐIỆN THOẠI mới nhưng phải tiết kiệm, thích một SIM SỐ ĐẸP nhưng lại xin ý kiến của vợ”.

Câu hỏi dường như quá khó để trả lời. Bạn nhắm mắt, và lại một lần nữa, như hàng trăm lần trước đó…

Sáng ngày 20/07/2020 tại trường Đại học Hùng Vương. Khóa thi online cấp chứng chỉ đại lý bảo hiểm. Mình đến đây để giám sát cán bộ coi thi của Bộ Tài Chính. Dù sao cũng vui, thấy có nhiều người #Dũng_Cảm, dám sống cuộc đời của chính mình.

Chúc các bạn thành công !

Cre: Sưu tầm

 

 

Back To Top
Search
Đăng ký tư vấn